“Tớ Muốn Ăn Tụy Của Cậu” – Một Tác Phẩm Về Sự Sống.

Thông tin:
Tên tiếng Nhật: Kimi no Suizou wo Tabetai
Đạo diễn: Shinichirou Ushijima
Thời lượng: 108 phút.
Thể loại: Drama, Slice of life, Romance.
Bộ anime “Tớ muốn ăn tụy của cậu” mở đầu theo một cách không thể bất ngờ hơn. Những gì chúng ta thấy được trên màn ảnh đó là cô gái nhân vật chính đang nở 1 nụ cười đầy xinh tươi kia, chắc chắn trong hơn 1 tiếng giờ xem nữa … sẽ chết. Khi xem đoạn này tôi đã nghĩ rằng “có thứ gì đó sai sai”, thông thường ở những bộ drama kiểu này, tác giả phải để cho khán giả nuôi hy vọng ảo để rồi dập tắt ở phút cuối giống như 1 bộ tên có con số 4 để khiến cho khán giả có thể xúc động mạnh. Chứ nếu mở đầu kiểu này thì khán giả sẽ không dành quá nhiều tình cảm cho nhân vật vì đã biết trước kết cục rồi. Sắp đặt đoạn mở đầu như thế này là có dụng ý gì rồi. Và đúng như vậy, nhờ vậy mà người xem chúng ta cũng giống như nhân vật nam chính mỗi khi nhìn thấy gương mặt rạng rỡ, nụ cười như tỏa nắng ấy, ta đều không thể không hiện lên ý nghĩ rằng đó là 1 người chỉ sống được 1 thời gian ngắn nữa.
“Cậu chắc chắn sẽ chết chứ”
“Ừ chết thật đó”
Chúng ta được giới thiệu về 2 nhân vật chính có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau. Cô gái Sakura Yamauchi cực kỳ hòa đồng, năng động và cậu trai Haruki đầy khép kín, ít nói, suốt ngày chỉ biết đọc sách, như 2 kiểu người đối lập extrovert và introvert điển hình. Nhân vật nam chính Haruki là một người khá dễ liên hệ với tôi, bởi vì bản thân mình cũng là 1 người introvert ngoài đời và toàn kết bạn với những người extrovert. Nên việc nam chính bảo hay cảm thấy tự ti vì sợ người khác chỉ thương hại mà kết bạn với mình hay sợ bản thân mình quá tẻ nhạt để mà có thể đáp ứng cho bạn bè, trở thành 1 người bạn tốt là những suy nghĩ mà tôi có thể dễ dàng đồng cảm. Cộng với việc từ đầu ta đã biết bạn nữ Sakura sẽ chết nên ta cũng hiểu rõ tại sao cậu lại muốn tránh né một cô gái xinh đẹp đến vậy. Bởi vì cậu lo sợ nếu dính quá sâu vào mối quan hệ này, những gì sau cùng mà cậu nhận được, có lẽ chỉ có mỗi thương đau mà thôi.
Về phần Sakura, thì cô cũng đang có những vấn đề của mình. Vẻ mặt rạng rỡ của cô là chỉ để che đi những đau khổ bên trong và nổi sợ cái chết. Cô cũng giống như cái cách mà Haruki lo sợ sẽ vướng vào những mối mối quan hệ, thì cũng không muốn làm khổ gia đình và bạn bè thân thiết của mình do đó cô cố trốn tránh họ. Rồi sử dụng cậu trai kia như là 1 thứ thay thế để dành những tháng ngày cuối cùng của mình.

Không thể cưỡng lại sức hút từ 1 cô gái đầy chủ động , cậu đành phải chấp nhận yêu cầu đáp ứng những nguyện vọng có phần ích kỷ của nàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng đến, hai người bắt đầu nảy sinh tình cảm thế nhưng Haruki vì bản tính của mình mà cậu không chịu bày tỏ 1 cách rõ ràng để rồi nảy sinh biết bao sự hiểu lầm với những người bạn thân và bạn trai cũ của Sakura. Họ đã nghĩ rằng cậu là 1 kẻ “sở khanh” chỉ dụ dỗ Sakura vào 1 cuộc tình ngắn sau đó bỏ rơi cô nên mới không dám thừa nhận mối quan hệ thân mật đã quá rõ ràng giữa hai người.
Những xung đột đã xảy ra giúp hai người hiểu nhau hơn, và từ đó cậu mới nhận ra rằng có lẽ rằng ý nghĩ “mình sẽ chỉ nhận được đau khổ” là đã sai. Còn Sakura, cô cũng nhờ có cậu ở bên cạnh mà đã có đủ tự tin, bản lĩnh hơn để đối mặt với bệnh tật, với số phận. Chúng ta nhận thấy sự chuyển biến rõ rệt trong lời thoại của 2 người, lúc đầu họ chỉ thường xuyên nói với nhau về cái chết thế nhưng lần đó, cậu lần đầu tiên đã hỏi cô rằng:
“Cậu nghĩ việc sống có ý nghĩa như thế nào?”
“Sống có nghĩa là con tim giao thoa với người khác. Để ý đến ai đó. Yêu ai đó. Ghét ai đó. Cùng vui vẻ với ai đó. Cầm tay ai đó. Đó chính là sống”.
Trong thời gian đó, họ đã làm tất cả điều trên, thế nhưng tại sao họ lại chỉ để tâm vào cái chết? Tại sao không suy nghĩ rằng sự sống có bao nhiêu điều diệu kỳ? Đi dạo cùng nhau, du lịch cùng nhau, những cái nắm tay chân thành, những cái ôm đằm thắm dành cho nhau, đó là hạnh phúc, là niềm vui sướng ấm áp thực sự, hoàn toàn không phải là những sự đau khổ như cậu đã tưởng tượng.
“Tớ muốn ăn tụy của cậu” là dựa theo 1 phong tục dân gian của người Á Đông đó là nếu muốn “bổ” một bộ phận gì trên cơ thể thì ăn 1 bộ phận tương tự của động vật. Tựa đề lúc đầu nghe có sự kỳ cục như kiểu ăn thịt người nhưng thực ra là chỉ thể hiện mong muốn rằng tuyến tụy của cô bé Sakura khỏe hơn và cô sẽ sống. Hay là cô ấy muốn 1 phần con người, những phẩm chất tốt của cậu ở trong mình. Đúng như vậy, ta thấy, nhờ vào tình cảm gắn bó giữa hai người mà giúp họ học hỏi được những gì tốt đẹp của nhau. Quên hết đi bao nhiêu phiền muộn, cho dù tương lai có tăm tối đến thế nào, ngay tại giây phút này tôi đang là người hạnh phúc nhất, lúc này, khi ôm chằm lấy Haruki, cô ấy đã nở một nụ cười thật lòng, từ tận trong sâu thẳm trái tim mình.
Thế rồi… cuối cùng thì cô ấy cũng đã ra đi, nhưng một lần nữa lại theo 1 cách hoàn toàn bất ngờ, đó là bị 1 kẻ sát nhân bí ẩn đâm chứ hoàn toàn không phải do căn bệnh. Một cái chết “off screen” thật sự lãng xẹt và nhanh chóng cứ như thể 1 người đột nhiên biến mất vào khoảng không vậy. Mình cho rằng chi tiết này cũng giống như đoạn mở đầu là 1 đoạn đầy dụng ý của tác giả hay đạo diễn. Ông muốn gửi cho chúng ta 1 thông điệp rằng cái chết của Sakura là không hề quan trọng.
Chúng ta 1 ngày đều phải chết bởi vô vàn nguyên do như bệnh tật, tai nạn bất ngờ, hay tuổi già,… vv mà chúng ta không thể kiểm soát được. Nhưng đó không phải là thứ ta được nhớ đến, thứ được nhớ đến đó là những gì ta đã làm được cho cuộc đời này. Đối với bộ phim này cũng vậy, ta không phải để xem Sakura đã chết như thế nào mà là xem em ấy đã sống, đã mỉm cười, đã tỏa sáng vẻ đẹp rạng ngời như ánh nắng mùa xuân ấm áp như thế nào.

Đúng là nhiều khi những mối quan hệ tạo dựng được là đầy khó khăn và đôi lúc nó khiến ta đau khổ. Thế nhưng không vì thế mà ta chối bỏ nó, bởi vì qua tình thân, tình bạn bè, tình dôi lứa ta tìm được giá trị con người, tìm được ý nghĩa cuộc sống và lý do ta tồn tại trên cõi đời này. Cũng giống như cái tên của 2 nhân vật chính, cô, đầy những phẩm chất đẹp đẽ như những cành hoa anh đào đầy xinh xắn vào mùa xuân thế nhưng nhờ có anh là cái cây như là 1 điểm tựa đầy vững chắc mới giúp cô vững tin vào cuộc sống và nở rực những gì tốt đẹp nhất của mình. Nếu tách nhau ra, cả 2 chả còn lại gì, mối quan hệ của họ được miêu tả qua 1 hình ảnh đầy sinh động như vậy thì ta chẳng cần những từ ngữ thông thường như tình bạn hay tình yêu nữa rồi.
Mở đầu bằng cái chết và kết thúc cũng bằng cái chết của 1 cô gái thế nhưng “Kimi no Suizou wo Tabetai” không bao giờ là về cái chết, nó là về việc em ấy đã sống như thế nào, đã làm thay đổi người khác như thế nào và đã hạnh phúc như thế nào đến tận những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, một cuộc đời tuyệt đẹp. Bởi vì vậy nên tôi có thể gọi: “Đây là 1 bộ anime về sự sống”