AnimePhân Tích Nhiều Kì

Bình luận LycoReco Ep.13: Thú vị tới tận phút cuối cùng!

“Aloha” trong tiếng Hawaii vừa là xin chào, vừa là tạm biệt, lại mang nghĩa là cảm ơn và là câu nói thể hiện tình hữu nghị. Mãi sau này tìm hiểu mình mới biết, còn khi nghe Kurumi nói trong phút cuối của LycoReco thì chỉ thấy cực kì hài hước mà thôi. Đây chắc chắn là một lời chào không thể tuyệt vời hơn của bộ anime này dành cho người xem sau cả một cuộc hành trình dài đầy hào hứng và phấn khích. Tập 13 hạ màn theo một cách rất LycoReco, tưng tửng, bất ngờ, khó đoán nhưng vô cùng hấp dẫn.

Mảng hình ảnh và hoạt họa của LycoReco vốn đã tốt, ở tập này thậm chí còn nắn nót và trau chuốt hơn hẳn. Background hoàng hôn phối màu quá đẹp với thay đổi sắc độ theo từng mốc thời gian. Đặc biệt là thời điểm tà dương chỉ còn le lói một đường mảnh nơi chân trời và bóng tối bắt đầu lan ra trên mặt đất, nó tạo cảm giác như thể hấp hối, vừa đẹp rực rỡ vừa buồn miên man. Những cảnh chiến đấu cũng rất hấp dẫn và mãn nhãn. Và thứ mình thích nhất trong tập này chính là những shot cận cảnh đặc tả nhân vật vừa tỉ mỉ vừa sống động, đặc biệt là của Chisato. Những cảnh này, đôi khi chỉ kéo dài một vài giây, nhưng mang theo sự biểu đạt cảm xúc tinh tế và vô cùng hấp dẫn. Đó là cái cách Chisato gả người tựa lưng vào lan can, đưa cái nhìn vừa dò xét vừa khinh bỉ tới Majima; là góc nghiêng khuôn mặt Chisato chìm trong bóng tối khi quay lưng lại với hoàng hôn phía sau, lắng nghe Majima nói. Trái ngược với đó là sự thả lỏng và thoải mái khi nói chuyện cùng Takina, chẳng biết cái phản ứng hóa học ấy liệu có phải chỉ là tưởng tượng của mình không nhưng cả động tác mời nước đến ánh mắt của Chisato thật sự là rất ấm áp và thân thương.

Nhịp độ của tập này chậm hơn khá nhiều so với những tập gần nhất, chủ yếu tập trung đi sâu vào hai cuộc đối thoại quan trọng giữa Chisato – Majima và Chisato – Takina. Đây vẫn là điểm mình rất yêu thích trong LycoReco : những trường đoạn giao tiếp chậm rãi nhưng mang nhiều hàm ý biểu đạt qua cả ngôn ngữ có lời và không lời. Chúng đồng thời liên kết và xâu chuỗi lại toàn bộ mạch phim, vừa cho thấy cái khách quan bằng hình ảnh, vừa thể hiện được cảm xúc chủ quan của nhân vật.

Cuộc đối đầu giữa Chisato và Majima vốn dĩ không bắt nguồn từ xung đột. Hành động “nghỉ giải lao” cho thấy Majima đơn thuần muốn có một cuộc tỉ thí công bằng với Chisato. Tuy thế đằng sau việc làm có vẻ “quân tử” này, Majima phần nào lại thể hiện tính háo thắng hơi “trẻ trâu”. Majima thừa nhận Chisato là kẻ khiến hắn sợ hãi nhất, nhưng hắn không muốn đơn thuần là trừ khử Chisato, mà còn cầu kì sắp đặt mọi thứ vốn là để tận hưởng hương vị của chiến thắng toàn diện. Cú lừa về vụ nổ chỉ là cái cớ để Chisato mang tâm lý sống còn mà đối đầu với Majima, ép cô phải tập trung toàn bộ vào việc tiêu diệt Majima nếu muốn cứu nhóm Takina. Thời gian giải lao phát sinh chính là từ tư tưởng “công bằng” của Majima. Hắn muốn sòng phẳng mà chiến thắng một Chisato mạnh nhất, có lẽ để xóa bỏ đi bóng ma tâm lý vẫn đeo bám Majima từ mười năm trước.

Quãng nghỉ đó nói chung không có ảnh hưởng nhiều đến diễn biến tập này, nhưng đó lại là cơ hội để đem lên bàn cân so sánh một cách ngang hàng hai “lý tưởng sống” của Chisato và Majima. Một bên nhỏ bé, một bên quảng đại; một bên thuộc về cá nhân và một bên mang theo cả thế giới. Ở đây, lần nữa không tồn tại ranh giới giữa đúng – sai hay người tốt – kẻ xấu, cả Chisato và Majima đều có chung quan điểm về việc “mọi người đều làm những gì họ cho là đúng”, không ai có thể phán xét ai vì mỗi người đang sử dụng một hệ qui chiếu của riêng mình. Sự tranh luận giữa lợi ích cá nhân và lợi ích quần thể là vấn đề muôn thủa được khai thác rất nhiều trong anime với rất nhiều góc độ và biện giải khác nhau. Đến lượt LycoReco, ta lại thấy chúng cùng song song tồn tại, có thể giao nhau, có thể xung đột, nhưng không bị phán xét.

Để giải quyết vấn đề quan trọng nhất của anime, lựa chọn “biến mất” của Chisato có thể là khá kì quái đối với nhiều người, tuy thế nó lại đúng với những lý tưởng cá nhân mà Chisato đã bày tỏ. Rõ ràng là thời điểm tỉnh dậy Chisato không hề biết bản thân đã có một trái tim mới, chỉ cảm thấy đau như sắp ch.ết. Lẽ tự nhiên, cô vẫn tiếp tục thực hiện theo “kế hoạch” vốn dĩ đã được vạch ra từ trước, mà manh mối đã xuất hiện từ lúc Chisato nói chuyện với Fuki về việc nhượng lại bộ đồng phục quán LycoReco. Chisato đã luôn muốn biến mất trước khi mọi người kịp ý thức được cái ch.ết của bản thân mình. Cách làm này sao mà giống y chang cách Mika bảo vệ cảm xúc của Chisato về cái ch.ết của Yoshimatsu. Lời nhắn để lại tưởng như sự quan tâm từ Yoshimatsu, nhưng lại trở thành nỗi day dứt ám ảnh cả đời cho đến khi nào Chisato còn được sống. Một sự mập mờ biến mất bao giờ cũng an lành hơn một kỷ niệm đau thương.

Thế nhưng cái hài hước nhất khi ngẫm lại đoạn này chính là khi Chisato chờ mãi mà chưa thấy mình ngỏm. Nếu Takina mà không đến tìm, hoặc đến muộn thêm tí nữa thì có khi Chisato lúc nào đó cũng sẽ tự mò về. Mà Takina nào có đợi được lâu như vậy. Sau ba hồi bốn lượt chạy theo Chisato, có lẽ sự kiên định và quyết tâm của Takina là thứ không thể bị thử thách.

Không khí của đoạn đối thoại giữa hai người này có thể nói là rất tuyệt. Bối cảnh đẹp, hoạt họa nhân vật tự nhiên, cho đến biểu cảm cũng rất thú vị. Takina rõ ràng là mang theo tức giận, nhưng làm mặt lạnh không được bao lâu cũng thả lỏng. Tuy thế cái cách Takina tiếp tục châm chọc Chisato với biểu cảm thẳng băng là thứ thân quen mà vẫn hài hước. Chisato lại có vẻ cực kì hào hứng, khi cứ nhắc suốt về “cộng sự của tôi”. Sắc độ cảm xúc nhìn chung rất ấm, rất thân thiết, lại có vẻ hơi dịu dàng, đủ thấy Chisato thật lòng cảm thấy vui mừng vì sự hiện diện của Takina.

Cảnh hai người ra biển là một sự kết thúc vừa đáng yêu vừa đáng quý. Cái ôm thần thánh lần nữa được lặp lại, nhưng với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Trong phần đầu, Chisato là người giúp Takina tháo gỡ những vướng mắc trong lòng, thì đến lúc này, vai trò của hai người đã đổi cho nhau rồi. Chính Takina là người đã giải quyết những vấn đề của Chisato. Trước đây Takina hỏi Chisato sau này sẽ thế nào, thì giờ đây đổi lại, Chisato đã hỏi ý kiến Takina về tương lai của chính mình, đủ thấy Chisato đã thật sự đặt lòng tin ở Takina như thế nào. Phản ứng hóa học, sự kết nối và bù trừ lẫn nhau, cùng những thấu hiểu của cả hai nâng đỡ lẫn nhau và tạo ra rất nhiều cảm xúc.

Cuối cùng kết lại là một after credit theo phong cách “và họ hạnh phúc mãi mãi về sau…” thật sự là thứ thú vị ngoài mong đợi. Ngay cả khi thế giới ngoài kia vẫn đang biến động, ngay cả khi hạnh phúc có thể là tạm thời, nhưng trước mắt hãy cứ tận hưởng từng ngày trong niềm vui cái đã. Chính tư tưởng này khiến mình bật cười, song song, lại cảm thấy dư âm thỏa mãn có lẽ sẽ còn đọng lại khá lâu.

Tạm biệt LycoReco, hy vọng còn gặp lại trong các nhiệm vụ mới!

Aloha!

~vivu~

alonelycomet

Một fan cuồng của Kyoto Animation và Makoto Shinkai.

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button